MỐI TƯƠNG QUAN GIỮA LÂM SÀNG, X-QUANG VÀ MRI CỦA KHỚP QUAY TRỤ DƯỚI SAU PHẪU THUẬT ĐIỀU TRỊ GÃY GALEAZZI
Nội dung chính của bài viết
Tóm tắt
Đặt vấn đề: Gãy Galeazzi, bao gồm gãy thân xương quay kèm trật khớp quay trụ dưới (KQTD), thường được điều trị phẫu thuật. Mặc dù việc phục hồi hoàn hảo giải phẫu xương quay sẽ giúp phục hồi KQTD nhưng nhiều bệnh nhân vẫn còn đau dai dẳng hoặc mất vững khớp, gợi ý khả năng các tổn thương phức hợp sụn sợi tam giác (PHSSTG) không lành. Nghiên cứu này được thực hiện để khảo sát mối tương quan giữa kết quả lâm sàng và hình ảnh học KQTD sau phẫu thuật điều trị gãy Galeazzi. Đối tượng và Phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu hồi cứu, mô tả cắt ngang trên 34 bệnh nhân đã được phẫu thuật điều trị gãy Galeazzi theo phác đồ chuẩn (kết hợp xương quay bằng nẹp vít, cố định KQTD bằng kim Kirschner nếu mất vững, nẹp bột cánh bàn tay tư thế ngửa) tối thiểu 12 tháng. Các bệnh nhân được đánh giá lâm sàng (đau, nghiệm pháp bập bềnh quay trụ, nghiệm pháp nén PHSSTG), chức năng (tầm vận động, sức cơ, DASH), X-quang (đo độ chênh quay trụ - UV, độ rộng khe khớp – W, trật khớp) và MRI (trật khớp, tổn thương PHSSTG). Kết quả: Kết quả chức năng lâm sàng khá tốt, với điểm DASH trung bình là 26,44; ROM sấp-ngửa rất tốt và tốt đạt 79,5%; lực nắm và lực sấp-ngửa lần lượt là 76,7% và 79,5% so với tay lành. Tuy nhiên 52,9% bệnh nhân vẫn còn đau và 26,5% có nghiệm pháp bập bềnh quay trụ dương tính. X-quang có UV và W bình thường lần lượt là 94,1% và 85,3% nhưng có 20,6% bán trật hay trật. MRI phát hiện có tổn thương PHSSTG (Palmer 1) ở 100% bệnh nhân. Kết luận: Có sự không tương đồng rõ rệt giữa lâm sàng và hình ảnh học sau phẫu thuật gãy Galeazzi theo phác đồ kinh điển. Kết quả chức năng lâm sàng khá tốt, nhưng MRI phát hiện tổn thương PHSSTG ở 100% trường hợp - gợi ý nguyên nhân gây đau dai dẳng cho hơn một nửa số bệnh nhân.
Chi tiết bài viết
Từ khóa
Gãy Galeazzi, Khớp quay trụ dưới, Phức hợp sụn sợi tam giác, Cộng hưởng từ.
Tài liệu tham khảo
2. Lê Đức Thọ. Kết quả phẫu thuật điều trị gãy Galeazzi tại Bệnh Viện Trung Ương Thái Nguyên. Tạp Chí Y Học Việt Nam. 2024;533(1B):30-4.
3. Alajmi T. Galeazzi Fracture Dislocations: An Illustrated Review. Cureus. 2020 Jul 24;12(7): e9367.
4. Donndorff AG, Petrucelli EM, Gallucci GL, Boretto JG, Zaidenberg EE, Rellán I, et al. Galeazzi fracture–dislocations: Long-term prognosis of the distal radioulnar joint. Hand Surg Rehabil. 2021 Oct;40(5):572–8.
5. Johnson NP, Smolensky A. Galeazzi Fractures. Treasure Island (FL): StatPearls Publishing; 2024. https://www.ncbi.nlm.nih.gov/books/NBK470188/
6. Mino DE, Palmer AK, Levinsohn EM. The role of radiography and computerized tomography in the diagnosis of subluxation and dislocation of the distal radioulnar joint. J Hand Surg Am. 1983 Jan;8(1):23-31.
7. Tsismenakis T, Tornetta P 3rd. Galeazzi fractures: Is DRUJ instability predicted by current guidelines? Injury. 2016 Jul;47(7):1472–7.
8. Varma R, Wani SS, Rai SK. Management and functional outcome of Galeazzi fracture-dislocation: a retrospective study at a tertiary care centre. Int J Res Orthop. 2017 Jul;3(4):809-13.