ĐÁNH GIÁ TÌNH TRẠNG RỐI LOẠN ĐIỆN GIẢI Ở BỆNH NHÂN XƠ GAN TẠI BỆNH VIỆN NINH THUẬN NĂM 2024
Nội dung chính của bài viết
Tóm tắt
Đặt vấn đề: Rối loạn điện giải là biến chứng phổ biến ở bệnh nhân xơ gan, đặc biệt là giai đoạn mất bù, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiên lượng và tỉ lệ tử vong. Mục tiêu: Nhận xét đặc điểm lâm sàng, biến đổi điện giải máu, niệu và phân tích mối liên quan giữa các đặc điểm này ở bệnh nhân xơ gan. Đối tượng và phương pháp: Nghiên cứu mô tả cắt ngang tiến cứu trên 120 bệnh nhân xơ gan tại Bệnh viện Đa khoa Ninh Thuận từ 12/2023 đến 09/2024 Kết quả: Tuổi trung bình 52,22 ± 13,24 tuổi, nguyên nhân do rượu chiếm đa số (83,31%). Phần lớn bệnh nhân thuộc nhóm Child-Pugh C (60,8%). Rối loạn điện giải máu hay gặp nhất là hạ natri máu (62,5%) và hạ kali máu (34,2%). Giảm natri niệu chiếm 70,8%. Chế độ ăn nhạt làm tăng nguy cơ hạ natri máu gấp 4,16 lần. Kết luận: Hạ natri máu là rối loạn điện giải phổ biến nhất và có xu hướng gia tăng theo mức độ nặng của xơ gan. Việc theo dõi và điều chỉnh điện giải đóng vai trò sống còn trong điều trị xơ gan.
Chi tiết bài viết
Từ khóa
Xơ gan, rối loạn điện giải, natri máu, kali máu, Ninh Thuận.
Tài liệu tham khảo
2. Phan Thị Thu An (2002). Sinh lý bệnh chức năng gan, Sinh lý bệnh học, Nhà xuất bản Y học, 372-391.
3. Vũ Thị Thu Trang (2011). Nghiên cứu nồng độ kali máu ở bệnh nhân xơ gan: Mối liên hệ với mức độ nặng của bệnh theo phân loại Child-Pugh. Luận văn thạc sĩ y học, Đại học Y Hà Nội.
4. Nguyễn Xuân Huyên (2000). Các yếu tố tiên lượng trong bệnh xơ gan: vai trò của vàng da và cổ trướng. Tạp chí Gan Mật Việt Nam, 3(2), 45-53.
5. Lê Thị Nga (2009). Mối liên quan giữa hạ calci máu và mức độ nặng của xơ gan theo phân loại Child-Pugh. Luận văn thạc sĩ y học, Đại học Y Hà Nội.
6. Nguyễn Khánh Trạch, Phạm Thị Thu Hồ (2004). Bài giảng sách giáo khoa nội khoa tập II, Nhà xuất bản Y học Hà Nội.
7. Phạm Thị Phương Hạnh (2018). "Rối loạn điện giải ở bệnh nhân xơ gan tại Việt Nam", Y học Việt Nam.
8. Phạm Thu Hằng. (2017). Nghiên cứu phân loại Child-Pugh và tiên lượng ở bệnh nhân xơ gan giai đoạn muộn. Tạp chí Y học Việt Nam, 32(4), 45-52.
9. Arroyo V., Ginès P., Guevara M., Rodés J. (2006). "Renal dysfunction in cirrhosis: pathophysiology, clinical features and therapy", Zakim and Boyer’s Hepatology – A textbook of liver disease, Saunders Elsevier, pp. 415-452.
10. Maiwall R., et al. (2014). "Hyperkalemia as a prognostic indicator in patients with cirrhosis and hepatorenal syndrome", Journal of Hepatology, 61(3), pp. 659-667.