ĐIỀU TRỊ VÀ KẾT QUẢ HẬU PHẪU CỦA BỆNH NHÂN VIÊM PHÚC MẠC DO THỦNG ĐẠI TRÀNG TẠI BỆNH VIỆN ĐA KHOA THÁI BÌNH
Nội dung chính của bài viết
Tóm tắt
Mục tiêu: Đánh giá quá trình điều trị và kết quả hậu phẫu đối với bệnh nhân viêm phúc mạc do thủng đại tràng tại Bệnh viện Đa Khoa Thái Bình.
Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu tiến hành trên 58 bệnh nhân viêm phúc mạc do thủng đại tràng được điều trị tại Bệnh viện Đa Khoa Thái Bình. Bệnh nhân được phân loại theo phương pháp điều trị nội khoa trước mổ, phương pháp phẫu thuật, tình trạng ổ bụng và vị trí, nguyên nhân thủng. Dữ liệu được thu thập và phân tích mô tả.
Kết quả nghiên cứu: Điều trị nội khoa trước mổ: Đa số bệnh nhân sử dụng 1 loại kháng sinh (48,3%) và 2 loại kháng sinh (44,7%). Nhóm sử dụng Carbapenem chiếm 17,2%. Thời gian điều trị trung bình là 5,2 ± 3,0 ngày; Phương pháp phẫu thuật: Mổ mở được thực hiện trên 94,8% bệnh nhân, trong khi mổ nội soi chiếm 5,2%; Tình trạng ổ bụng: 50% bệnh nhân có dịch mủ và/hoặc giả mạc, 48,3% có dịch phân; Vị trí và nguyên nhân thủng: Thủng chủ yếu ở đại tràng sigma (48,3%), nguyên nhân chủ yếu do túi thừa (34,5%).
Kết luận: Nghiên cứu cho thấy đa phần bệnh nhân được điều trị bằng kháng sinh trước mổ và thực hiện mổ mở. Vị trí thủng chủ yếu ở đại tràng sigma và nguyên nhân thường gặp là túi thừa. Việc áp dụng phương pháp điều trị nội khoa hợp lý và phương pháp phẫu thuật thích hợp đóng vai trò quan trọng trong kết quả điều trị bệnh nhân viêm phúc mạc do thủng đại tràng.
Từ khóa
Viêm phúc mạc, thủng đại tràng, điều trị nội khoa, phẫu thuật, kháng sinh, túi thừa
Chi tiết bài viết
Tài liệu tham khảo
2. Nguyễn Quang Huy và các cộng sự. (2024), “Nhận xét kết quả sớm phẫu thuật điều trị viêm phúc mạc do thủng túi thừa đại tràng tại bệnh viện nhân dân 115”, Tạp chí Y học Việt Nam. 540(2).
3. Đặng Hồng Quân, Nguyễn Văn Bi và Việt, Cao Quốc (2025), “Giá trị tiên lượng tử vong của thang điểm viêm phúc mạc Mannheim ở bệnh nhân thủng dạ dày – tá tràng được điều trị phẫu thuật tại bệnh viện đa khoa trung ương cần thơ”, tạp chí Y dược Cần thơ. 83, tr. 149-155.
4. P Raja Shekar, D. Ravi Sundar, Sheelam Ganesh (2025), “Evaluation of Perforation Peritonitis Cases: A Retrospective Observational Study on Etiology, Surgical Management, and Outcomes”, European Journal of Cardiovascular Medicine. 15(5), tr. 905 - 909.
5. Trần Ngọc Dũng và Minh, Nguyễn Xuân (2025), “Kết quả điều trị bệnh lý túi thừa đại tràng có biến chứng tại bệnh viện đại học y hà nội”, Tapj chis nghiên cứu y học. 180(7), tr. 223-231.
6. Tan, Ker-Kan và các cộng sự. (2011), “Predictors of Outcome Following Surgery in Colonic Perforation: An Institution’s Experience Over 6 Years”, Journal of Gastrointestinal Surgery. 15(2), tr. 277-284.
7. MD Rehan Faraz, Thambidurai Govindan, S fasiulla (2025), “Clinical Profile and Surgical Outcomes of Perforative Peritonitis: A Prospective Study from Rural South India”, Journal of Contemporary Clinical Practice. 11(8), tr. 22-30.
8. Alfayina Rodriguez Abreu • Alekcei Evgenevich Klimov , et.al (2026), “A Comparative Analysis of Generalized Peritonitis Secondary to Upper Gastrointestinal Perforation: Surgical Approaches, Antibiotic Management, and Patient Outcomes”, Cureus. 18(1), tr. e102483.