GIÁ TRỊ CỦA THANG ĐIỂM HARMS₂-AF TRONG DỰ ĐOÁN NGUY CƠ RUNG NHĨ TRÊN NGƯỜI BỆNH ĐÁI THÁO ĐƯỜNG

Nguyễn Thị Thu1, Phạm Trần Linh2,, Phan Đình Phong1
1 Trường Đại học Y Hà Nội
2 Bệnh viện Bạch Mai

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

Mục tiêu: Khảo sát thang điểm HARMS₂-AF ở người bệnh đái tháo đường và giá trị của thang điểm HARMS₂-AF trong dự đoán nguy cơ rung nhĩ trên người bệnh đái tháo đường. Phương pháp: Mô tả cắt ngang. Kết quả: 224 bệnh nhân, tuổi 71,04 ± 10,19, 51,34% nam giới, HbA1c trung bình 8,5 ± 2,2%, điểm HARMS₂-AF trung bình 6,75±2,89, đa số nằm trong khoảng 5-9 điểm chiếm 51,1%. Tăng huyết áp, tuổi, chỉ số khối cơ thể (BMI), giới tính nam, ngưng thở khi ngủ, hút thuốc lá và rượu là các biến dự báo nguy cơ rung nhĩ (tất cả P ​​< 0,05); sự khác biệt của HbA1c (KTC 95% (-0,37-0,81, P = 0,269] và tiền sử COPD (KTC 95% 0,72-10,82, p= 0,215) không có ý nghĩa thống kê. Điểm HARMS2-AF trung bình ở nhóm có rung nhĩ là 7,58 ± 2,78 cao hơn có ý nghĩa so với nhóm không rung nhĩ 5,91 ± 2,77 (p < 0,001; 95%CI 0,94–2,40). Điểm HARMS2-AF có hiệu suất dự đoán ở mức trung bình đối với rung nhĩ trong quần thể nghiên cứu với AUC = 0,653. Điểm HARMS2-AF cao hơn (≥ 5 điểm) có liên quan đến nguy cơ AF cao hơn (điểm 5-9: OR= 3,23; KTC 95%: 1,51–6,89) và điểm 10-14: OR = 8,71; KTC 95%: 3,31–22,91)). Kết luận: Thang điểm HARMS2-AF có khả năng dự đoán nguy cơ rung nhĩ trong cộng đồng người bệnh đái tháo đường; điểm HARMS2-AF càng cao thì nguy cơ mắc rung nhĩ càng lớn.

Chi tiết bài viết

Tài liệu tham khảo

Colilla S, Crow A, Petkun W, Singer DE, Simon T, Liu X. Estimates of current and future incidence and prevalence of atrial fibrillation in the U.S. adult population. Am J Cardiol. 2013; 112(8): 1142-1147. doi:10.1016/j.amjcard. 2013.05.063
2. Benjamin EJ, Levy D, Vaziri SM, D’Agostino RB, Belanger AJ, Wolf PA. Independent risk factors for atrial fibrillation in a population-based cohort. The Framingham Heart Study. JAMA. 1994;271(11):840-844.
3. Huxley RR, Filion KB, Konety S, Alonso A. Meta-analysis of cohort and case-control studies of type 2 diabetes mellitus and risk of atrial fibrillation. Am J Cardiol. 2011;108(1):56-62. doi:10.1016/j.amjcard.2011.03.004.
4. Fuster V, Rydén LE, Cannom DS, et al. ACC/AHA/ESC 2006 guidelines for the management of patients with atrial fibrillation-executive summary: a report of the American College of Cardiology/American Heart Association Task Force on Practice Guidelines and the European Society of Cardiology Committee for Practice Guidelines (Writing Committee to Revise the 2001 Guidelines for the Management of Patients with Atrial Fibrillation). Eur Heart J. 2006; 27(16): 1979-2030. doi:10.1093/eurheartj/ ehl176
5. Segan L, Canovas R, Nanayakkara S, et al. New-onset atrial fibrillation prediction: the HARMS2-AF risk score. Eur Heart J. 2023;44(36): 3443-3452. doi:10.1093/eurheartj/ehad375
6. Öncel CR, Köseoğlu C, Dağaşan G, et al. Predicting Postoperative Atrial Fibrillation Using HARMS2-AF Score. Anatol J Cardiol. 2024;28(11): 550. doi:10.14744/AnatolJCardiol.2024.4470