MỐI LIÊN QUAN GIỮA NỒNG ĐỘ HS-CRP HUYẾT THANH VÀ MỨC ĐỘ NẶNG CỦA DỊ ỨNG THUỐC
Nội dung chính của bài viết
Tóm tắt
Mục tiêu: Đánh giá mối liên quan giữa nồng độ Hs-CRP huyết thanh và mức độ nặng của dị ứng thuốc. Phương pháp: Nghiên cứu mô tả cắt ngang trên 80 bệnh nhân dị ứng thuốc tại Bệnh viện Da Liễu TP. Hồ Chí Minh từ 8/2015–7/2016. Mỗi bệnh nhân được ghi nhận lâm sàng và đo Hs-CRP huyết thanh. Kết quả: Tuổi trung bình 33,7 ± 14,6; nam chiếm 63,75%. Có 21 trường hợp dị ứng mức độ nặng (SJS/TEN), chiếm 26,25%. Nồng độ Hs-CRP trung bình ở nhóm nặng cao hơn nhóm nhẹ một cách có ý nghĩa thống kê (83,01 so với 9,67 mg/L, p < 0,001). Trong nhóm nặng, TEN có CRP cao hơn SJS (131,15 vs 63,76 mg/L, p < 0,001). Trong nhóm nhẹ, hồng ban đa dạng và đỏ da toàn thân có CRP cao hơn mày đay, phù Quincke và hồng ban sắc tố cố định (p < 0,001). 63,75% bệnh nhân có Hs-CRP vượt ngưỡng bình thường. Không ghi nhận sự khác biệt đáng kể giữa các nhóm thuốc gây dị ứng (p = 0,497). Kết luận: Hs-CRP huyết thanh tăng cao liên quan chặt chẽ với mức độ nặng của dị ứng thuốc. hs-CRP có tiềm năng hỗ trợ đánh giá mức độ phản ứng dị ứng, đặc biệt trong các trường hợp nặng như SJS và TEN.
Chi tiết bài viết
Từ khóa
dị ứng thuốc, hs-CRP, SJS, TEN, kháng sinh
Tài liệu tham khảo
2. Czelej D, Chodorowska G, Lecewicz-Torun B (2002), Activity of interleukin-6 and some acute phase proteins in severe drug-induced skin adverse reactions, Ann. Univ. Mariae Curie Sklodowska, 57(2), 62–67.
3. Lê Văn Khang (1994), Góp phần nghiên cứu đặc điểm lâm sàng và chẩn đoán đặc hiệu dị ứng do kháng sinh tại khoa Dị ứng - Miễn dịch lâm sàng Bệnh viện Bạch Mai Hà Nội những năm 1981-1990, Luận án Phó Tiến sĩ Y-Dược, Trường Đại học Y Hà Nội.
4. Nguyễn Năng An, Lê Văn Khang, Nguyễn Văn Cường và cộng sự (2003), Tình hình dị ứng do thuốc ở nước ta, đề xuất những biện pháp can thiệp, Đề tài cấp Bộ Y tế.
5. Nguyễn Văn Đoàn, Hồ Kim Thanh (2005), “Nghiên cứu dị ứng thuốc ở nhân viên Bệnh viện Bạch Mai”, Tạp chí Nghiên cứu Y học, 6, 28–33.
6. Hye-In Kim, Shin-Woo Kim, Ga-Young Park (2012), Causes and Treatment Outcomes of Stevens-Johnson Syndrome and toxic epidermal necrolysis in 82 adult Patients.
7. Linda Bertram, et al (2009), Neopterin and C-Reactive Protein in the Course of Stevens-Johnson Syndrome.
8. Hoàng Thị Tuyết (2002), Nhận xét về đặc điểm lâm sàng, xét nghiệm và điều trị hội chứng Stevens-Johnson tại khoa Dị ứng - Miễn dịch lâm sàng, Bệnh viện Bạch Mai (2000–2002), Luận văn Thạc sĩ Y học, Trường Đại học Y Hà Nội.