KHẢO SÁT NGUY CƠ TIM MẠCH BẰNG THANG ĐIỂM SCORE_VN Ở BỆNH NHÂN LOÃNG XƯƠNG NGUYÊN PHÁT

Nguyễn Thị Huyền Trang1, , Tạ Thị Hương Trang1, Lê Thị Liễu2, Nguyễn Thị Ngọc Trâm1
1 Trường Đại học Y Hà Nội
2 Bệnh Viện Bạch Mai

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

Đặt vấn đề: Loãng xương nguyên phát là bệnh lý thường gặp. Loãng xương ngoài ảnh hưởng tới hệ xương còn liên quan mật thiết đến bệnh lý tim mạch. Nhiều nghiên cứu cho thấy loãng xương và bệnh tim mạch có chung cơ chế bệnh sinh như rối loạn chuyển hóa canxi-phosphate, thiếu vitamin D, tình trạng viêm mạn tính… Bệnh nhân loãng xương có nguy cơ cao mắc các bệnh mạch vành, suy tim và tăng huyết áp…


Mục tiêu: Nghiên cứu nhằm dự báo nguy cơ tim mạch theo thang điểm SCORE_VN và một số yếu tố liên quan ở bệnh nhân loãng xương nguyên phát.


Phương pháp: Nghiên cứu mô tả cắt ngang trên 87 người bệnh loãng xương nguyên phát được chẩn đoán theo tiêu chuẩn của Tổ chức Y tế Thế giới (WHO 1994), đi khám và điều trị tại Trung tâm Cơ xương khớp Bệnh viện Bạch Mai từ tháng 11 năm 2025 đến tháng 12 năm 2025.


Kết quả: Trong 87 đối tượng nghiên cứu có điểm dự đoán nguy cơ tim mạch trung bình trong 10 năm theo thang điểm SCORE_VN cho cả nhóm nghiên cứu là 8,92 ± 7,15 %, nhóm nguy cơ thấp-trung bình chiếm tỉ lệ 32,2%, nguy cơ cao là 46% và nguy cơ rất cao là 21,8%. Yếu tố liên quan nguy cơ tim mạch ở bệnh nhân loãng xương nguyên phát: điểm dự báo nguy cơ tim mạch trung bình ở nhóm ≥70 tuổi cao hơn rõ rệt so với nhóm 50-69 (19,05 ± 7,88% so với 5,89 ± 2,90%, sự khác biệt có ý nghĩa thống kê p<0,0001. Nguy cơ tim mạch của nhóm hút thuốc lá cao hơn nhóm không hút thuốc lá, sự khác biệt có ý nghĩa thống kê với p=0,013. Nhóm bệnh nhân có tiền sử gãy xương có nguy cơ mắc bệnh tim mạch cao gấp 2,71 lần so với nhóm không có tiền sử gãy xương (OR=2,71; KTC 95%: 1,00-7,34), với sự khác biệt có ý nghĩa thống kê (p=0,046).


Kết luận: Bệnh nhân loãng xương nguyên phát có điểm dự báo nguy cơ tim mạch cao. Có mối liên quan giữa dự báo nguy cơ tim mạch theo SCORE_VN với tuổi, tiền sử hút thuốc lá, tăng huyết áp và tiền sử gãy xương. Vì vậy cần dự báo nguy cơ tim mạch của người bệnh loãng xương nguyên phát để đánh giá nguy và dự phòng các biến cố tim mạch cho người bệnh.

Chi tiết bài viết

Tài liệu tham khảo

1. Kanis JA. Assessment of fracture risk and its application to screening for postmenopausal osteoporosis: synopsis of a WHO report. WHO Study Group. Osteoporos Int. 1994;4(6):368-381. doi:10.1007/BF01622200
2. Trường Đại học Y Hà Nội. Bệnh Học Nội Khoa. Nhà xuất bản Y học, Hà Nội; 2020.
3. Veronese N, Stubbs B, Crepaldi G, et al. Relationship Between Low Bone Mineral Density and Fractures With Incident Cardiovascular Disease: A Systematic Review and Meta-Analysis. Journal of Bone and Mineral Research. 2017;32(5):1126-1135. doi:10.1002/jbmr.3089
4. Hai TNP, Tai NN, Kha NM, et al. Reassessing Cardiovascular Risk Stratification in Vietnam: Insights from SCORE2 and the Original SCORE Model. Acta Inform Med. 2025;33(2):112-117. doi:10.5455/aim.2025.33.112-117
5. D’Agostino RB, Vasan RS, Pencina MJ, et al. General Cardiovascular Risk Profile for Use in Primary Care. Circulation. 2008;117(6):743-753. doi:10.1161/CIRCULATIONAHA.107.699579
6. Sennerby U, Melhus H, Gedeborg R, et al. Cardiovascular diseases and risk of hip fracture. JAMA. 2009;302(15):1666-1673. doi:10.1001/jama.2009.1463
7. Kim DH, Rogers JR, Fulchino LA, Kim CA, Solomon DH, Kim SC. Bisphosphonates and Risk of Cardiovascular Events: A Meta-Analysis. PLoS One. 2015;10(4):e0122646. doi:10.1371/journal.pone.0122646
8. Hu X, Ma S, Chen L, Tian C, Wang W. Association between osteoporosis and cardiovascular disease in elderly people: evidence from a retrospective study. PeerJ. 2023;11:e16546. doi:10.7717/peerj.16546